
TÌM LẠI ÁNH MẮT TRONG THẾ GIỚI CÔNG NGHỆ
Lm. Tôma Vũ Ngọc Tín, S.J.
Giám đốc Văn phòng Mạng lưới Cầu nguyện Toàn cầu của Đức Giáo Hoàng tại Việt Nam
“Tôi ước ao biết bao rằng, chúng ta nhìn vào màn hình ít hơn và nhìn vào mắt nhau nhiều hơn!” – Đức Giáo hoàng Phanxicô.
Giữa mênh mông tín hiệu không dây, nhiều người đang “mất sóng” với nhau. Sống trong thế giới công nghệ, ngập tràn tin nhắn, nhưng có khi nhiều người lại thiếu điều tưởng chừng đơn giản, là ánh mắt dành cho nhau. Không phải ánh mắt camera hay qua filter, mà là ánh mắt đủ thật để chạm đến trái tim. Nhiều người biết bạn vừa check-in đâu đó, ăn gì, mặc gì,… nhưng lại chẳng rõ tâm trạng bạn thế nào, đang vui hay buồn. Thả tim hàng trăm tấm hình, tin nhắn, nhưng có khi không nhận ra trái tim người thân, cận kề mình đang đau. Quen nhìn nhau qua màn hình, bạn có quên cách nhìn vào mắt nhau? Ánh mắt lạc lõng trong thế giới công nghệ
Thật lạ khi có thể kết nối chỉ qua một click với những người ở thật xa và lạ, nhưng lại khó kết nối và ngỏ lời với người đang ở thật gần, có khi ở cạnh bên; có thể kéo màn hình để cập nhật tin tức, nhưng lại không ngẩng mặt lên để thấy ai đó đang chờ một ánh mắt nhìn.
• Có những em bé vui cười vì một clip ngắn, nhưng không có người quan tâm: “Hôm nay con thế nào?”.
• Vợ chồng ngồi cạnh nhau, nhưng màn hình điện thoại đang đưa họ xa nhau vạn dặm, đắm chìm trong thế giới riêng, lãng quên thế giới thực là gia đình mình đang mất lửa.
• Ánh mắt, từng là nơi nỗi niềm được sẻ chia và thấu hiểu, trở nên trống rỗng nhạt nhoà. Đâu đâu cũng không thiếu wifi, nhưng lại thiếu những những ánh mắt nhìn yêu thương và bao dung. Công nghệ: nhịp cầu và nơi trốn
Công nghệ, quà tặng lớn lao cho con người thời nay, có thể giúp xây dựng những nhịp cầu, nhưng có khi cũng trở thành nơi lẩn trốn và tạo nên những hàng rào ngăn cách. Nhờ công nghệ, người ta có thể vượt qua khoảng cách địa lý để gặp gỡ thân tình, nghe nhìn người thân, nhưng cũng có khi vì công nghệ mà ai đó quên mất người thân đang trông chờ.
• Người ta dùng điện thoại để gọi nhau, nhưng cũng có thể dùng nó để né tránh nhau, lẩn trốn vào không gian mạng.
• Người ta dùng tin nhắn để chuyển lời yêu thương, nhưng cũng có khi chỉ tiện tay bấm Like hoặc gửi emoji thay lời.
• Người ta từng quan tâm nhau, đọc sách báo bên nhau, nhưng giờ mất thời gian đọc bình luận của người xa lạ đến quên mất người thân ở bên đang cần một ánh mắt, một lời hỏi thăm.
Công nghệ không xấu. Nhưng khi phủ đầy khoảng trống đời sống, công nghệ có thể bóp nghẹt những không gian cần thiết để con người sống thật. Cắm cúi vào màn hình, lẩn trốn vào không gian vô danh, có khi né tránh cả bản thân. Nhìn nhau: gặp gỡ và chữa lành
Đức Giêsu nhìn mọi người và mỗi người. Ánh mắt ấy không lướt qua ai, nhưng chuyển trao lời và chạm đến từng người. Chạm vào nỗi sợ chưa kịp gọi tên. Chạm vào vết thương giấu kín sau nụ cười.
Đức Giêsu không dùng hiệu ứng. Ngài dùng sự hiện diện. Đức Giêsu nhìn trìu mến, ở lại và hiện diện trọn vẹn qua cái nhìn. Ngài ở lại và ngước nhìn người phụ nữ bị bắt gặp phạm tội ngoại tình, nhẹ nhàng nói với chị: “Tôi không kết án chị đâu. Thôi, chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8,10–11). Ở lại để nhìn ông Da-kêu, và trong ánh mắt ấy, ông Da-kêu bắt gặp cái nhìn khiến ông đổi đời. Ở lại để Phêrô bắt gặp ánh mắt Thầy mình và oà khóc ăn năn.
Đức Giêsu không dùng lời viral. Ngài dùng ánh mắt khiến mỗi người nhìn thấy mình được quý trọng và yêu thương. Ánh mắt Đức Giêsu như vòng tay lặng im, lời thì thầm không thành tiếng. Ánh mắt yêu thương, thấu hiểu và ôm lấy cả những phần gãy vỡ của mỗi người.
Giakêu, Phêrô, người mù, người phong… tất cả họ không chỉ được chữa lành – họ được nhìn nhận và được thấy. Hôm nay, ánh mắt ấy vẫn còn đang mời gọi mỗi người, trong thời đại công nghệ ngày nay:
• Nhìn mà không lướt qua,
• Nhìn mà không phán xét,
• Nhìn như thể người kia là duy nhất trên đời – và ta đủ kiên nhẫn để ở lại.
Có những điều không thể nói qua tin nhắn. Có những nỗi niềm không thể sẻ chia bằng những cú like. Chỉ có ánh mắt – đủ tĩnh – đủ thương – đủ thật – mới có thể làm được điều ấy.
Nếu hôm nay bạn thấy mỏi mệt giữa thế giới công nghệ ngập tràn nhân tạo, hãy tìm lấy một ánh mắt thật, và hãy xin ơn giữ mình đừng quên nhìn nhau:
• Ba mẹ đang lặng lẽ đợi bạn đặt điện thoại xuống trong bữa cơm gia đình;
• Người bạn đang cần một ánh mắt, một cái gật đầu cảm thông;
• Đức Giêsu nhìn bạn và đợi chờ: “Đừng sợ! Ta vẫn ở đây.”
“Chính khi chúng ta nhìn vào mắt nhau, chúng ta mới khám phá ra điều thật sự quan trọng: chúng ta là anh chị em, là con cái của cùng một Cha.” – Đức Giáo hoàng Phanxicô
• Xin cho công nghệ là nhịp cầu – không là bức tường hay nhà giam.
• Xin cho ánh mắt thật được trả về đúng chỗ – nơi yêu thương bắt đầu.
• Xin cho sự hiện diện là món quà trọn vẹn mỗi người trao nhau. Chỉ khi hiện diện thật, mới có thể yêu thật.
———————————————–
Mạng lưới Cầu nguyện Toàn cầu của Đức Giáo Hoàng – Việt Nam