
Có những lúc bước đi trong đời như thể sống mòn: không ước mơ, không động lực, không hy vọng, không thiết tha cầu nguyện. Những tiếng ồn của cuộc sống – bổn phận, áp lực, thất bại – dồn dập đến mức tiếng gọi của Thiên Chúa dường như bị vùi lấp. Nhưng chính trong khoảnh khắc tưởng như chết lặng ấy, Đức Kitô lên tiếng: “Giờ đã đến – và chính là lúc này đây – giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống.” Đó không chỉ là lời hứa cho tương lai sau cùng, mà là lời đánh thức dành cho hôm nay – lời mời gọi thức tỉnh và cùng bước đi trong hy vọng.
Giờ đã đến – Thiên Chúa vẫn đang hành động
Niềm hy vọng bắt đầu từ việc nhận ra Thiên Chúa không vắng mặt. Dù thế giới nhiều tổn thương, Thiên Chúa không im lặng hay đứng ngoài cuộc: “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc – thì tôi cũng làm việc”. Tình thương và quyền năng Thiên Chúa không bị giới hạn bởi ngày Sa-bát, luật lệ hay khổ đau. Ngài hiện diện và hoạt động, nhất là trong hoàn cảnh chúng ta NGHÈO nhất, không có gì để cậy dựa ngoài chính Chúa. Ngài hiện diện và hoạt động âm thầm như hạt giống gieo vào lòng đất, để làm cho ơn cứu độ trổ sinh hoa trái dồi dào trong cuộc đời mỗi người chúng ta.
Hành động của Thiên Chúa luôn mở ra con đường sống mới. Khi người Do Thái chỉ trích Chúa Giêsu vì chữa lành trong ngày nghỉ lễ, họ quên mất rằng mục đích của lề luật là để phục vụ sự sống. Và Người Con đến để phá vỡ những ranh giới bóp nghẹt con người – không chỉ về luật lệ, mà cả những xiềng xích vô hình trong tâm hồn: mặc cảm, sợ hãi, định kiến. Thiên Chúa không ngừng làm việc – ở đây là lúc này, Người đang động chạm vào những nơi ấy để khơi lại sức sống.
Chúa Giêsu là sự hiện diện sống động của Thiên Chúa giữa nhân loại. Người không chỉ là Đấng giảng dạy, mà là lời sống động từ Thiên Chúa Cha. Mọi điều Người làm đều phản ánh trái tim của Thiên Chúa: yêu thương, chữa lành, phục hồi. Khi Người nói rằng mình không làm gì ngoài điều Cha làm, đó là lời mời gọi ta đặt trọn niềm tin vào Người, như thể nói: “Hãy nhìn tôi, và bạn sẽ thấy Thiên Chúa đang sống.” Chính nhờ cái nhìn đó, ta có thể có lại hy vọng – không phải vì hoàn cảnh thay đổi, mà vì ta biết: có Đấng đang đồng hành. Hãy nghe để sống – Lời gọi dành cho trái tim mỏi mòn
“Ai nghe tiếng Con Thiên Chúa thì sẽ được sống”: biết bao người sống giữa chúng ta – và có thể chính là chúng ta – đang sống như đã chết: vô cảm, lãnh đạm, tự nhốt mình trong cô đơn hay mệt mỏi kéo dài. Tiếng gọi của Chúa vang lên không phải để xét xử, nhưng để đánh thức, để nhắc rằng: bạn vô giá trong cái nhìn của Thiên Chúa, bạn được dựng nên để sống đời đời trong Chúa.
“Nghe” là dám tin rằng mình có thể sống khác đi, dám thừa nhận mình đang chết dần trong một khía cạnh nào đó – tình yêu, đức tin, hy vọng – và đồng thời, dám tin rằng Chúa có thể phục hồi tất cả. Không ai có thể sống thay ta – nhưng Chúa Giêsu có thể làm cho ta sống lại, nếu ta để Người cất tiếng gọi và ta hồi đáp bằng đức tin. Một cái gật đầu, một lời cầu nguyện chân thành, một giây phút thật lòng – cũng có thể là khởi đầu cho một cuộc sống mới.
Sự sống được ban không phải là phần thưởng, mà là ân sủng. Chúa không ban sự sống cho những người xứng đáng nhất, nhưng cho những ai chịu mở lòng. Điều đó làm ta nhẹ nhõm – vì không cần phải hoàn hảo mới được sống. Chúng ta chỉ cần lắng nghe, chỉ cần tin tưởng, và bắt đầu lại. Đó là điều làm nên vẻ đẹp và sự dịu dàng của Kitô giáo: Thiên Chúa không đợi ta thành công rồi mới yêu ta, nhưng yêu ta ngay giữa đổ vỡ, giữa sự mỏi mệt, giữa vực thẳm. Và chính sự sống ấy – sự sống của tình yêu nhưng không – là khởi đầu của hy vọng thật sự. Cùng bước đi – Đánh thức hy vọng nơi người khác
Ai đã được sống lại, thì không thể sống như cũ. Người nghe được tiếng gọi của Chúa và sống lại từ bên trong sẽ không thể tiếp tục sống như thể chưa từng gặp Người. Sự sống ấy sẽ đổi mới cái nhìn, thái độ, và cách ta hiện diện giữa đời: không lướt nhanh qua nỗi đau của người khác, không vô cảm trước một ánh mắt mệt mỏi. Hy vọng được ban không để ta giữ lại, mà để ta trở thành ánh sáng nhỏ bé cho người khác tìm lại đường đi.
Sống hy vọng là một hành động – không phải là cảm xúc thoáng qua. Có lúc ta nghĩ hy vọng là một cảm giác dễ chịu, nhưng thật ra, hy vọng là lựa chọn dấn thân. Là chọn tin vào điều tốt, dù chưa thấy. Là chọn tha thứ, dù chưa được đền đáp. Là chọn yêu thương, dù trái tim từng bị tổn thương. Ai bước đi trong hy vọng không phải là người chưa từng thất bại, mà là người biết rằng Chúa vẫn đang làm việc, và tiếng gọi của Người không bao giờ tắt.
Khi cùng nhau bước đi trong hy vọng, chúng ta không chỉ chia sẻ và nâng đỡ nhau, mà còn nhận ra tiếng gọi của Chúa không chỉ dành cho riêng mình, nhưng cho cả cộng đoàn – một cộng đoàn của những người mỏi mệt trên đường đời nhưng luôn có Chúa đồng hành. Cùng bước đi trong hy vọng, thắp lên ánh sáng hy vọng xua tan bóng tối: “Một ngọn lửa, thắp lên nhiều ngọn lửa” (Thánh Alberto Hurtado, S.J.)
Giờ đã đến – và chính là lúc này đây. Không phải là ngày mai, nhưng là ở đây và lúc này, Chúa đang gọi bạn, gọi mỗi người chúng ta từ nỗi mệt mỏi, từ nỗi buồn đau, từ chán chường thất vọng, từ sự lặng câm hững hờ – để sống lại và bước đi trong hy vọng. Hãy lắng nghe… và cùng bước đi trong hy vọng!
—
Lm. Toma Vũ Ngọc Tín, S.J – Giám đốc Văn phòng Mạng lưới Cầu nguyện Toàn cầu của Đức Giáo Hoàng tại Việt Nam
———————————————–
Mạng lưới Cầu nguyện Toàn cầu của Đức Giáo Hoàng – Việt Nam