nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.
Lời nguyện nhập lễ
🌸 Bài đọc 1 (2 Cr 9,6-10)
Ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương.
Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô
6 Thưa anh em, tôi xin nói điều này : “Gieo ít thì gặt ít ; gieo nhiều thì gặt nhiều.” 7 Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. 8 Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện, 9 theo như lời đã chép : “Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc ; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.”
10 Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào.
🌸 Đáp ca Tv 111,1-2.5-6.7-8.9 (Đ. c.5a)
Đ.Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn.
1Hạnh phúc thay, người kính sợ Chúa,
những ưa cùng thích mệnh lệnh Chúa truyền ban.
2Trên mặt đất, con cháu của họ sẽ hùng cường,
dòng dõi kẻ ngay lành được Chúa thương giáng phúc.
Đ.Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn.
5Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn,
biết theo lẽ phải mà thu xếp công việc mình.
6Họ sẽ không bao giờ lay chuyển,
thiên hạ muôn đời còn tưởng nhớ chính nhân.
Đ.Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn.
7Họ không lo phải nghe tin dữ,
hằng an tâm và tin cậy Chúa,
8luôn vững lòng không sợ hãi chi
và rốt cuộc coi khinh lũ địch thù.
Đ.Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn.
9Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc,
đức công chính của họ tồn tại muôn đời,
uy thế họ vươn cao rực rỡ.
Đ.Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn.
Tung hô Tin Mừng Ga 8, 12bc
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. Ha-lê-lui-a.
🌸 Tin Mừng (Ga 12,24-26)
Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an
24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. 26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.”
Lời nguyện tiến lễ
Kinh tiền tụng
Lời nguyện hiệp lễ
🌸 Suy niệm về thánh Lô-ren-xô
“Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt.” (Ga 12,24)
Một mùa hè nữa đến rồi mọi người nhỉ? Rau, củ, quả ở các siêu thị cũng được cung cấp đa dạng hơn trước. Gần đây, con có thêm một sở thích: gieo hạt, trồng rau. Con vẫn thích gieo những hạt giống nhỏ bé, dù đôi khi gieo hơi muộn, bởi vì mỗi ngày được nhìn thấy một mầm cây lớn lên từ chính đôi tay mình gieo xuống là một niềm vui rất đặc biệt. Cái cảm giác khi mình tận tâm chăm sóc một điều gì đó, rồi nhìn thấy điều ấy dần nảy nở và sinh hoa trái, thật sự khiến mình hạnh phúc.
Nhưng để một cây có thể lớn lên và sinh nhiều hoa trái, trước hết hạt giống cần có sức sống. Và rồi con chợt tự hỏi: giữa cuộc sống này, liệu bản thân mình đã là một hạt giống tốt chưa? Hạt giống mà Thiên Chúa đã gieo vào cuộc đời con có đang được con chăm sóc để rồi một ngày nào đó có thể nảy mầm và sinh hoa trái hay không?
Hôm nay, Giáo Hội mừng kính Thánh Laurensô, Phó tế và Tử đạo, người đã hiến dâng trọn cuộc đời mình cho Thiên Chúa vào thế kỷ III. Ngài sinh tại Tây Ban Nha trong một gia đình đạo đức, rồi rời quê hương để đến Rôma học tập và phục vụ Giáo Hội. Nhờ đời sống đạo đức và những phẩm chất tốt đẹp, Laurensô được Đức Giáo Hoàng Sixtô II chọn làm một trong bảy phó tế của Giáo Hội Rôma.
Trong thời kỳ Giáo Hội bị bách hại dưới thời Hoàng đế Valerianô, Đức Giáo Hoàng Sixtô II bị bắt và bị kết án tử hình cùng với các phó tế. Thánh Laurensô đau đớn khi thấy vị cha chung của mình bị điệu đi, nhưng Đức Giáo Hoàng nói với ngài rằng chỉ ít ngày nữa ngài cũng sẽ được theo Người.
Hiểu rằng giờ phút của mình đã đến, Laurensô không giữ lại điều gì cho riêng mình. Ngài đem tài sản của Giáo Hội phân phát cho những người nghèo khổ, bệnh tật và những người đang được Giáo Hội chăm sóc. Khi quan Tổng trấn Rôma yêu cầu Laurensô giao nộp toàn bộ tài sản của Giáo Hội, ông nghĩ rằng Giáo Hội đang cất giấu một kho tàng rất lớn. Laurensô xin thêm thời gian. Nhưng thay vì tìm vàng bạc châu báu, ngài đi khắp thành Rôma, quy tụ những người nghèo, người đau yếu và những người bị bỏ rơi – những con người đang được Giáo Hội yêu thương và chăm sóc. Rồi ngài đưa họ đến trước mặt quan Tổng trấn và nói: “Đây là tài sản của Giáo Hội!”
Điều mà thế gian gọi là tài sản, Giáo Hội lại không coi đó là kho tàng đích thực. Và điều mà thế gian thường coi là gánh nặng, Giáo Hội lại nhận ra đó chính là kho tàng.
Thế gian tìm của cải và vật chất, còn Thánh Laurensô tìm thấy kho tàng nơi những người nghèo khổ, bệnh tật và bị bỏ rơi. Kẻ bách hại dùng cực hình để buộc ngài chối bỏ Đức Kitô, còn Laurensô lại dùng chính những đau khổ ấy để tuyên xưng đức tin. Họ giết ngài để kết thúc một đời người, nhưng chính cái chết của ngài lại trở thành một lời loan báo vang vọng qua bao thế hệ, để danh Thiên Chúa được vinh danh đến tận cùng trái đất.
Laurensô không chiến thắng bằng sức mạnh của chính mình. Ngài chiến thắng bởi vì trong mọi thử thách, ngài không đánh mất Đức Kitô.
Theo thánh Âu-tinh, khi nói về ngày khải hoàn của Thánh Laurensô, đã viết rằng ngài “đã chà đạp thế gian hung tợn, đã loại trừ thế gian nịnh hót”. Thế là tên quỷ dữ tấn công người chịu hai lần thất bại. Một lần, nó không thể làm Laurensô từ bỏ Đức Kitô. Một lần nữa, nó tưởng rằng cái chết sẽ kết thúc tất cả, nhưng chính cái chết ấy lại trở thành cuộc khải hoàn của người môn đệ trung thành.
Và có lẽ cuộc bách đạo ngày nay không nhất thiết phải dùng đến cái chết để đánh đổi. Chúng ta đang sống trong một “cuộc bách đạo thời đại số AI”, nơi những thử thách đôi khi không đến bằng gươm giáo hay cực hình, nhưng bằng những sự thỏa hiệp rất nhỏ với chính mình.Giữa một xã hội mà con người đôi khi sống quá khép kín, chúng ta dễ nghĩ rằng chỉ cần mình giữ đức tin trong lòng là đủ. Văn hóa sợ làm phiền người khác, sợ bị đánh giá, sợ khác biệt khiến chúng ta chọn cách im lặng: tôi tin là được rồi, tôi cầu nguyện một mình là được rồi, tôi sống đạo cho riêng mình là đủ rồi.Nhưng có thực sự đủ?
Đức tin mang tính cá vị, nhưng không bao giờ chỉ là chuyện riêng tư. Đức tin luôn có một chiều kích cộng đoàn. Một hạt giống nếu chỉ giữ mình trong lòng đất thì mãi mãi chỉ là một hạt giống. Nó phải chết đi để nảy mầm, phải vươn lên khỏi mặt đất, phải sinh hoa trái để người khác cũng được đón nhận sự sống từ nó.
Đôi khi, điều làm chúng ta xa Chúa không phải là một tội lỗi quá lớn, mà chỉ là những thỏa hiệp tưởng như rất nhỏ: một lần ngại làm dấu Thánh Giá, một lần không dám nói mình là người Công giáo, một lần thấy người khác cần mình nhưng chọn im lặng vì “sợ làm phiền”, một lần đặt sự thoải mái của mình lên trên việc phục vụ tha nhân.Những điều ấy có thể rất nhỏ trong mắt chúng ta, nhưng nếu cứ lặp lại, hạt giống đức tin trong ta sẽ dần nằm im.
Chúng ta cũng lo toan cho tương lai, cho công việc, cho tiền bạc, cho một cuộc sống đủ đầy. Điều đó không hề sai. Nhưng nếu cả cuộc đời chỉ xoay quanh việc tích lũy những gì thuộc về thế gian, thì có lẽ chúng ta cần dừng lại và tự hỏi: kho tàng thật sự của mình là gì? Chúng ta lo cho ngày mai, nhưng sau ngày mai vẫn còn cả một cuộc hành trình dài hơn, chính là cuộc hành trình sau những năm tháng lữ hành nơi trần thế này.
Thánh Laurensô đã cho chúng ta một câu trả lời rất rõ ràng. Khi được hỏi về kho tàng của Giáo Hội, ngài đưa đến những người nghèo. Khi được yêu cầu bảo vệ mạng sống mình, ngài lại trao chính mạng sống ấy cho Đức Kitô. Và khi đứng trước cái chết, ngài không còn gì để mất, bởi vì kho tàng của ngài không nằm ở những gì thế gian có thể lấy đi.Thánh Laurensô đã thực sự trở thành hạt lúa mì rơi xuống đất. Ngài đã chết đi để rồi trổ sinh nhiều bông hạt.Và có lẽ, Thiên Chúa cũng đang gieo nơi mỗi người chúng ta một hạt giống như thế.
LạyThánh Laurensô cầu cho chúng con. Khi chúng ta sợ hãi, xin ngài giúp chúng ta đừng bỏ Chúa. Khi chúng ta bị tiền bạc và những lo lắng của cuộc sống chi phối, xin ngài giúp chúng ta nhớ đâu là kho tàng thật của mình. Khi chúng ta ngại ngùng vì Đức tin, xin ngài cho chúng ta lòng can đảm để sống và làm chứng cho Đức Kitô. Và khi đau khổ, tuổi già hay cái chết đến gần, xin ngài giúp chúng ta có thể nói bằng chính cuộc đời mình rằng:“Lạy Chúa, con không còn gì để giữ lại cho riêng mình, bởi vì kho tàng của con chính là Đức Kitô.”
Xin cho mỗi người chúng ta biết trở thành một hạt giống tốt trong bàn tay Thiên Chúa, dám chết đi cho chính mình, để rồi từ chính cuộc đời nhỏ bé của mình, Thiên Chúa có thể làm nảy sinh thật nhiều hoa trái cho Giáo Hội và cho những người bé nhỏ nhất.
🌸 Mến yêu hằng ngày
Dụ ngôn về hạt lúa trong Tin Mừng hôm nay nói với chúng ta điều gì về Nước Thiên Chúa? Những thính giả của Chúa Giêsu hầu hết đều làm nghề nông ở xứ Palestine, vì thế họ có thể hiểu dễ dàng những dụ ngôn mạc khải về cuộc sống mới được sinh ra từ những hạt giống gieo xuống lòng đất. Vậy đâu là ý nghĩa thiêng liêng mà Chúa Giêsu muốn nói đến? Hoặc Ngài muốn ám chỉ đến cách “chết và phục sinh” cho những người theo Ngài? Chúa Giêsu rất chắc chắn về những điều nói với các môn đệ của mình.
Hình ảnh hạt lúa mì phải hư nát trong lòng đất để lớn lên và sinh hoa trái là hình ảnh ẩn dụ cho cái chết, mai táng trong mồ và sự sống lại của Chúa Giêsu. Ngài biết rằng cách duy nhất để chiến thắng tội lỗi và cái chết là phải băng qua con đường Thập Giá. Chúa Giêsu đã dùng sự vâng phục của mình với Chúa Cha để phản ngược sự bất tuân của tổ tiên chúng ta. Chúa Giêsu sẵn sàng đón lấy thập giá để trả giá cho hình phạt của tội lỗi chúng ta và chiến thắng sự chết một lần và mãi mãi. Sự vâng phục và cái chết trên thập giá của Ngài đã mang lại cho chúng ta sự tự do và một cuộc sống mới trong Chúa Thánh Thần. Thập Giá Chúa Giêsu giải thoát chúng ta khỏi sự thống trị của tội lỗi và cái chết và chỉ cho chúng ta con đường của tình yêu tuyệt hảo –“Đức Chúa đã muốn người phải bị nghiền nát vì đau khổ. Nếu người hiến thân làm lễ vật đền tội, người sẽ được thấy kẻ nối dõi, sẽ được trường tồn, và nhờ người, ý muốn của Đức Chúa sẽ thành tựu.” (Is 53,10) Có một nghịch lý ở đây là cái chết dẫn đến sự sống. Khi chúng ta chết với chính mình, chúng ta sẽ được “sống lại” trong Đức Kitô. Chính cái chết này mới làm người môn đệ trở nên một với Đấng mình hằng mến yêu và tôn thờ. Do đó, “theo Chúa” là chấp nhận đau khổ, chấp nhận thập giá và chấp nhận cả cái chết để được ở cùng Người như lời Người nói: “Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó.” (Ga 12, 26).
“Chết” với chính mình nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là những gì trái với Thiên Chúa sẽ phải bị “đóng đinh” hoặc “bị xử tử”. Ngài ban cho chúng ta ân sủng để thưa “vâng” với Thánh Ý và từ chối bất cứ điều gì trái với kế hoạch yêu thương, lúc ấy tự mỗi người sẽ sinh nhiều bông hạt. Bạn thân mến! Có một hạt lúa mang tên Giêsu, hạt lúa ấy đã chấp nhận chịu mục nát, để cả thế giới trở thành đồng lúa thơm trĩu hạt. Như thi hào Francisco Luis Bernárdez đã diễn tả:
“Làm sao được điều đã được,
nếu tiên vàn không mất điều đã mất?
Làm sao thành công,
nếu không qua vất vả?
Để yêu bây giờ,
tôi phải từng đau,
Nhưng tôi biết mình đã đau cho điều đáng đau,
và đã khóc cho điều đáng khóc.
Vì cuối cùng, tôi hiểu,
chẳng thể nào gặt trong hân hoan,
nếu đã không từng gieo trong nước mắt.
Cuối cùng, tôi hiểu,
hoa bừng nở trên cây kia
đang rút nhựa sống từ sâu dưới đất.”
(“Soneto”, trong Cielo de tierra, Buenos Aires, 1937)
Chúa Giêsu muốn nói điều gì khi mời gọi chúng ta hãy “coi thường mạng sống mình”? “Coi thường” ở đây tức là không đặt nó lên chỗ cao nhất, không để nó chiếm chỗ của Thiên Chúa. Chính khi nhận ra giá trị tương đối của cuộc sống nơi trần thế này, chúng ta mới có hy vọng giữ được cuộc sống mãi mãi. Đừng để bất cứ điều gì cản trở việc chúng ta chỉ khao khát Thánh Ý Thiên Chúa mà thôi. Thánh Phaolo đã nhắc nhớ ta rằng: “Việc kẻ chết sống lại cũng vậy, gieo xuống thì hư nát mà chỗi dậy thì bất diệ.t” (1Cr 15,42). Bạn có thật sự tin tưởng nơi Chúa mà bước theo con đường hy vọng mà Ngài đã dành cho bạn không?
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con dám vùi mình như hạt lúa mì gieo vào lòng đất, để trở nên hoa trái trong Ngài. Con muốn được theo Ngài tới bất kì nơi đâu Ngài chỉ dẫn. Xin hãy ban cho con đức tin mạnh mẽ, niềm hy vọng và vui tươi mới để phục vụ Ngài suốt cuộc đời con. Amen.
—-//—–//—–
Biên dịch: Nhóm Bạn Đường Linh Thao
Nguồn: http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/2019/aug10.htm
🌸 Gợi ý suy niệm
Khi nghĩ đến cái chết sắp đến của mình,
Đức Giêsu lại nghĩ đến thân phận hạt lúa mì.
Ngài nói một điều mà ai cũng biết như một định luật tự nhiên,
một điều chẳng làm ai ngỡ ngàng kinh ngạc.
“Nếu một hạt lúa rơi xuống đất và không chết đi, nó trơ trọi một mình;
nhưng nếu nó chết đi, nó mới mang nhiều hoa trái” (c. 24).
Đức Giêsu ví mình như hạt lúa đem gieo.
Điều kiện để đời Ngài đơm bông kết trái, đó là cái chết.
Không chấp nhận chết đi, hạt lúa vẫn chỉ là hạt lúa trơ trọi.
Đức Giêsu không muốn mình là thứ hạt lúa ấy,
được bao bọc vững chắc bởi lớp vỏ,
cố giữ cho mình được nguyên vẹn,
vì thế cũng chẳng chịu vươn ra khỏi mình,
chẳng dám đánh mất chính mình để nảy mầm sinh hạt.
Đức Giêsu đã đón lấy cái chết như con đường để sự sống sinh sôi.
Cái chết của Ngài trên thập giá
có khả năng kéo được mọi người lên (Ga 12, 32),
và thu hút cả vũ trụ về với Thiên Chúa.
Có một hạt lúa mang tên Giêsu.
Hạt lúa ấy đã chấp nhận chịu mục nát,
để cả thế giới trở thành đồng lúa thơm trĩu hạt.
Mỗi Kitô hữu cũng là một hạt lúa,
được mời gọi để sống như hạt lúa Giêsu.
“Ai yêu mạng sống của mình, thì sẽ mất nó;
còn ai ghét mạng sống của mình ở trần gian này,
thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời” (c. 25).
Vấn đề là yêu hay ghét cuộc sống ở đời này.
Kitô hữu không phải là những kẻ chán đời hay khinh rẻ cuộc đời tại thế.
Ghét mạng sống ở đây chỉ có nghĩa là không đặt nó lên chỗ cao nhất,
không để nó chiếm chỗ của Thiên Chúa.
Chính khi nhận ra giá trị tương đối của cuộc đời trần thế này,
chúng ta mới có hy vọng giữ được nó mãi mãi.
Ngược lại, thái độ bám chặt vào đời này, gắn bó với nó một cách lệch lạc,
lại dẫn đến việc đánh mất hạnh phúc, cả đời này lẫn đời sau.
Thánh Laurensô đã bị thiêu sống ở Rôma trên một chiếc giường sắt,
sau khi ngài đã phân phát tài sản của cộng đoàn cho người nghèo.
Thầy phó tế Laurensô đã sống như người phục vụ cho Đức Kitô (c. 26)
bằng cuộc sống và cái chết tử đạo năm 258.
Được ở bên Thầy Giêsu mãi mãi và được Cha Thầy quý trọng,
đó là điều Laurensô được hưởng và cũng là hy vọng của chúng ta.
(Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)
🌸 Cầu nguyện
Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế Người là tất cả của tôi.
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi,
đến với Người trong mọi sự,
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc.
Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người.
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì,
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi.
(R. Tagore)
(Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)
🌸 Mến yêu hằng ngày
Dụ ngôn về hạt lúa trong Tin Mừng hôm nay nói với chúng ta điều gì về Nước Thiên Chúa? Những thính giả của Chúa Giêsu hầu hết đều làm nghề nông ở xứ Palestine, vì thế họ có thể hiểu dễ dàng những dụ ngôn mạc khải về cuộc sống mới được sinh ra từ những hạt giống gieo xuống lòng đất. Vậy đâu là ý nghĩa thiêng liêng mà Chúa Giêsu muốn nói đến? Hoặc Ngài muốn ám chỉ đến cách “chết và phục sinh” cho những người theo Ngài? Chúa Giêsu rất chắc chắn về những điều nói với các môn đệ của mình.
Hình ảnh hạt lúa mì phải hư nát trong lòng đất để lớn lên và sinh hoa trái là hình ảnh ẩn dụ cho cái chết, mai táng trong mồ và sự sống lại của Chúa Giêsu. Ngài biết rằng cách duy nhất để chiến thắng tội lỗi và cái chết là phải băng qua con đường Thập Giá. Chúa Giêsu đã dùng sự vâng phục của mình với Chúa Cha để phản ngược sự bất tuân của tổ tiên chúng ta. Chúa Giêsu sẵn sàng đón lấy thập giá để trả giá cho hình phạt của tội lỗi chúng ta và chiến thắng sự chết một lần và mãi mãi. Sự vâng phục và cái chết trên thập giá của Ngài đã mang lại cho chúng ta sự tự do và một cuộc sống mới trong Chúa Thánh Thần. Thập Giá Chúa Giêsu giải thoát chúng ta khỏi sự thống trị của tội lỗi và cái chết và chỉ cho chúng ta con đường của tình yêu tuyệt hảo -“Đức Chúa đã muốn người phải bị nghiền nát vì đau khổ. Nếu người hiến thân làm lễ vật đền tội, người sẽ được thấy kẻ nối dõi, sẽ được trường tồn, và nhờ người, ý muốn của Đức Chúa sẽ thành tựu.” (Is 53,10) Có một nghịch lý ở đây là cái chết dẫn đến sự sống. Khi chúng ta chết với chính mình, chúng ta sẽ được “sống lại” trong Đức Kitô. Chính cái chết này mới làm người môn đệ trở nên một với Đấng mình hằng mến yêu và tôn thờ. Do đó, “theo Chúa” là chấp nhận đau khổ, chấp nhận thập giá và chấp nhận cả cái chết để được ở cùng Người như lời Người nói: “Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó.” (Ga 12, 26).
“Chết” với chính mình nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là những gì trái với Thiên Chúa sẽ phải bị “đóng đinh” hoặc “bị xử tử”. Ngài ban cho chúng ta ân sủng để thưa “vâng” với Thánh Ý và từ chối bất cứ điều gì trái với kế hoạch yêu thương, lúc ấy tự mỗi người sẽ sinh nhiều bông hạt. Bạn thân mến! Có một hạt lúa mang tên Giêsu, hạt lúa ấy đã chấp nhận chịu mục nát, để cả thế giới trở thành đồng lúa thơm trĩu hạt. Như thi hào Francisco Luis Bernárdez đã diễn tả:
“Làm sao được điều đã được,
nếu tiên vàn không mất điều đã mất?
Làm sao thành công,
nếu không qua vất vả?
Để yêu bây giờ,
tôi phải từng đau,
Nhưng tôi biết mình đã đau cho điều đáng đau,
và đã khóc cho điều đáng khóc.
Vì cuối cùng, tôi hiểu,
chẳng thể nào gặt trong hân hoan,
nếu đã không từng gieo trong nước mắt.
Cuối cùng, tôi hiểu,
hoa bừng nở trên cây kia
đang rút nhựa sống từ sâu dưới đất.”
(“Soneto”, trong Cielo de tierra, Buenos Aires, 1937)
Chúa Giêsu muốn nói điều gì khi mời gọi chúng ta hãy “coi thường mạng sống mình”? “Coi thường” ở đây tức là không đặt nó lên chỗ cao nhất, không để nó chiếm chỗ của Thiên Chúa. Chính khi nhận ra giá trị tương đối của cuộc sống nơi trần thế này, chúng ta mới có hy vọng giữ được cuộc sống mãi mãi. Đừng để bất cứ điều gì cản trở việc chúng ta chỉ khao khát Thánh Ý Thiên Chúa mà thôi. Thánh Phaolo đã nhắc nhớ ta rằng: “Việc kẻ chết sống lại cũng vậy, gieo xuống thì hư nát mà chỗi dậy thì bất diệ.t” (1Cr 15,42). Bạn có thật sự tin tưởng nơi Chúa mà bước theo con đường hy vọng mà Ngài đã dành cho bạn không?
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con dám vùi mình như hạt lúa mì gieo vào lòng đất, để trở nên hoa trái trong Ngài. Con muốn được theo Ngài tới bất kì nơi đâu Ngài chỉ dẫn. Xin hãy ban cho con đức tin mạnh mẽ, niềm hy vọng và vui tươi mới để phục vụ Ngài suốt cuộc đời con. Amen.
—-//—–//—–
Biên dịch: Nhóm Bạn Đường Linh Thao
Nguồn: http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/2019/aug10.htm